Tôi có một tật xấu từ bé là rất thích các cô xinh đẹp và có phần hơi trọng ngoại hình. Sinh ra trong gia đình khá giả, lại ăn học tử tế, công ăn việc làm ổn định, tôi càng có điều kiện để tiếp cận với nhiều nàng như vậy. Đến tuổi lập gia đình, tôi vẫn ngây ngô dùng cái tiêu chuẩn “đẹp” ấy để chọn vợ. Tôi lấy Lan – vợ tôi vì nàng là người đẹp nhất trong những cô gái mà tôi từng gặp. Tôi mải mê trong cái “sắc” mà quên hết phần “hương”. Và giờ đây, tôi nếm đủ những đắng cay vì sự dại dột ấy.

Lan vợ tôi là người theo chủ nghĩa “Em đẹp em có quyền”. Nàng nằng nặc đòi thuê ô sin vì sợ làm việc nhà nhiều vất vả chóng già. Chiều vợ, tôi đồng ý, tiền thuê ô sin cũng chẳng sá gì so với thu nhập của tôi. Mẹ tôi giới thiệu một cô bé ở quê con của họ hàng lên giúp việc. Lan sai con bé tối mặt tối mũi từ sáng đến chiều. Việc nhà chưa đủ, nàng còn dở hơi đến mức bắt con bé phải… đánh mỡ bụng và mát xa theo các công thức giảm béo mà nàng lùng sục trên mạng. Rồi thì làm đủ các loại mặt nạ cho nàng đắp. Con bé quay cuồng theo nhu cầu của nàng suốt cả ngày. Thương nó còn nhỏ mà không được đi học, lại phải lao động vất vả quá, tôi góp ý với Lan. Nàng nhảy chồm lên nói tôi có tình ý với con bé ô sin, rồi đuổi nó ra khỏi nhà ngay lập tức. Sợ ầm ĩ láng giềng, tôi đành đưa con bé về nhà mẹ tôi, giải thích qua loa vài câu cho êm chuyện.

Ô sin trẻ đã thế, ô sin già cũng chẳng khá hơn. Sau khi thuê một bác trung tuổi mà đích thân nàng chọn ở trung tâm môi giới về, Lan vẫn chẳng kiêng nể gì sai bác những việc vớ vẩn như sai ô sin cũ. Đã thế, thái độ của nàng lại không biết tôn trọng, coi bác như con ở trong nhà mà đối đãi. Chưa được tròn tuần, bác xin nghỉ. Thời buổi nhà nhà cần ô sin, tôi không tài nào tìm đâu cho được người vừa ý nàng. Vậy là ngày nào nàng cũng gọi điện ca cẩm lúc tôi đang túi bụi trong công việc. Cùng đường, tôi đành thuê người làm theo giờ đến dọn nhà rồi cố thuyết phục nàng nấu cơm. Bữa đầu tiên nàng vào bếp, tôi bấm bụng ăn hết mấy món thịt rang cháy, rau muống xào nhừ của nàng. Còn cô vợ xinh đẹp của tôi lầm bầm xuôi xị cả buổi vì bị gãy móng tay. Từ lần ấy, tôi quyết định dẫn nàng đi ăn quán. Vừa được ăn ngon lại nhìn thấy vợ tươi cười thoải mái…

Dù đẹp, nhưng vợ tôi luôn muốn đẹp hơn nên thời gian làm đẹp của nàng không hề ít. Lúc nào có việc phải ra ngoài, Lan mất cả tiếng đồng hồ để trang điểm, rồi nàng đứng trước tủ quần áo, băn khoăn không biết nên chọn bộ nào để mặc. Nàng lấy ra một bộ, mặc vào, ngắm nghía trước gương, xoay qua xoay lại, ngó trước ngó sau một hồi rồi cởi ra… thay bộ khác. Sau đó là làm tóc, xịt nước hoa, rồi thêm mươi mười lăm phút để nàng xỏ hết tủ giày chọn một đôi hợp tông nhất. Tiền tôi làm được chắc phải tiêu quá nửa vào quần áo và công cuộc làm đẹp của nàng.

Mấy tháng đầu lấy nhau, tôi đưa hết lương cho nàng giữ để vun vén gia đình, chỉ giữ lại một chút thỉnh thoảng nhậu nhẹt với bạn bè. Ngày hôm ấy, mẹ tôi gọi điện nói tôi đưa bà tiền góp vào để về quê xây mộ tổ. Tôi về nói vợ đưa tiền, nàng thỏ thẻ: “Anh chi ra anh nhé, nhà mình không đủ từng ấy anh ạ!”. Giật mình, tôi hỏi nàng: “Sao đã hết được, anh mới đưa cho em hôm kia thôi mà?”. Nàng kéo tay dẫn tôi vào phòng tập của nàng rồi chỉ trỏ. Nào là máy quấn nóng, máy đánh bụng, máy mát xa chân và cả là một cái máy tập đi bộ mới tinh đã được nàng trang bị. Nàng nói nhỏ: “Bạn em ai cũng có anh ạ, em là lạc hậu nhất đấy!”. Sợ kiểu giữ và tiêu tiền của nàng, từ đấy về sau, tôi là người giữ tiền và lo chi tiêu trong gia đình. Cứ tưởng lấy vợ rồi sẽ được nhẹ gánh, ai dè vẫn chẳng khác gì thời độc thân, tự kiếm tiền, tự quản lý chi tiêu, vẫn phải lê lết ăn ngoài hàng quán. Than thở với em gái tôi chuyện gia đình, nó cười ha hả: “Ai bảo lấy vợ đẹp làm chi!”.

Buồn nhất là có dạo tôi xui xẻo bị tai nạn xe. Một thân một mình ở bệnh viện, người ngợm xước xát, một tay thì gãy, tôi sốt ruột gọi điện cho Lan đến giúp tôi lo giải quyết các thủ tục nhập viện. Nàng vâng vâng dạ dạ rồi cụp máy. Tôi chờ mãi mà chẳng thấy vợ đâu, bèn gọi điện cho em gái tới giúp. Sau khi đã xong xuôi hết tất cả các thủ tục, chụp xong x-quang, bó bột tay, băng các vết thương, tôi đang nằm nghỉ thì mới thấy vợ tôi đi đến. Nàng nhẹ nhàng bước vào phòng bệnh, xinh như hoa hậu, các bệnh nhân và bác sĩ ai cũng phải ngoái lại nhìn. Tóc nàng bồng bềnh xoăn nhẹ, khuôn mặt trang điểm cẩn thận, nàng mặc một bộ đầm đỏ nổi bần bật giữa không gian toàn màu trắng của bệnh viện. Nhìn thấy tôi nằm bẹp trên giường, vợ xinh đẹp sà đến, hôn vào má tôi một cái rõ kêu: “Chồng yêu có sao không? Thương quá! Em cũng định qua sớm nhưng tìm mãi mới được cái áo chống nắng! Nắng nôi thế này ra đường thì chỉ có nước “si đèn đèn” thôi anh ạ!”. Cô em tôi đứng ở bên cạnh bật lên cười. Mấy người bệnh và bác sĩ ở xung quanh thì đều quay qua, vừa nén cười, vừa nhìn tôi tội nghiệp.

Tôi mải mê trong cái “sắc” mà quên hết phần “hương” (Ảnh minh họa)

Suốt cả tháng trời, tôi phải phụ thuộc vào nàng vì cái tay gãy. Công việc bận rộn, nhờ nàng gõ hộ cái bản thảo mà nàng cũng nhất quyết không chịu vì sợ hỏng móng tay, nàng đem luôn ra hàng thuê người ta gõ hộ. Công ty có việc quan trọng thương thảo với khách hàng mà tôi không đến không được, nhờ vợ đèo đi thì nàng lại giở cái bài chuẩn bị lâu lắc. Tôi sốt ruột điện cho một anh bạn làm cùng cơ quan đến đón cho mau lẹ. Mà chẳng hiểu nàng thay băng rửa vết thương cho tôi như thế nào, tôi bị nhiễm trùng, sốt cao. Mấy ngày mệt không ăn được cơm, mẹ tôi toàn phải lọc cọc nấu cháo mang cho con. Có hôm bà bận, việc ăn uống của tôi giao lại cho nàng. Ngại nắng, nàng chạy ra mua luôn hộp cháo… trẻ em ở đầu hẻm. Không thể nào ăn thứ cháo lõng bõng vào được, hôm ấy, tôi nhịn đói chờ đến buổi tối mẹ sang.

Lấy nhau đã lâu mà hai vợ chồng chưa có con. Mẹ tôi giục lắm. Còn tôi, nhìn bạn bè tay bồng tay bế cũng thèm. Nào có phải bệnh tật gì đâu, nguyên nhân chỉ là do vợ tôi sợ sồ, sợ xấu. Năn nỉ em bao nhiêu lâu, đưa ra bao ví dụ người này người nọ có bầu xong vẫn xinh đẹp, gọn gàng, rồi hứa cho em sinh xong đi tập luyện lấy dáng, còn con tôi sẽ chăm, em cũng đồng ý mang bầu. Cứ tưởng có con xong tình mẫu tử sẽ thay đổi được em. Nào ngờ vợ xinh đẹp của tôi vẫn thế. Đẻ xong, em nhất quyết không chịu cho con bú vì đọc được ở trên mạng làm vậy sẽ bị xấu nhũ hoa, xệ ngực. Việc chăm con thì em để hết cho bà ngoại, bà nội và ông bố trẻ. Mẹ vợ tôi chiều con, mẹ tôi quý cháu đầu, còn tôi thương vợ mang nặng đẻ đau đứa con của mình nên cũng đành giúp nàng một tay vậy. Ngày nào cũng như ngày nào, nàng đi spa, đi tập luyện. Tối về hôm nào cũng đứng trước gương than thở sao mà mình xấu đi nhiều quá. Đêm đêm, con khóc, nàng chắc do quá mệt vì tập cả ngày nên chẳng dậy nổi. Thương vợ, tôi lại lục sục xuống giường dỗ con.

Bận bịu công việc, rồi lại lo chăm sóc nhà cửa con cái, tôi lả hết cả người, chẳng còn thời gian đâu mà ngắm cô vợ đẹp. Kiêng “yêu” từ hồi nàng bầu, đến giờ, con được gần hai tháng, sinh hoạt của hai vợ chồng vẫn chưa trở lại được như thường. Nàng phụng phịu là tôi chê nàng xấu, dỗi bỏ cơm. Thế là lại “yêu”. Nhưng nói thật, tôi chẳng còn hơi sức, hứng thú đâu mà làm chuyện ấy, con thì đang ở trong phòng bên cạnh một mình. Thấy tôi không tập trung, nàng tức tối, đá thúng đụng nia bỏ đi làm tóc, còn tôi lại tiếp tục công việc pha sữa cho đứa con bé bỏng. Thú thật từ hồi có con, tôi chẳng còn nhớ được vợ mình đẹp như nào, xinh như nào nữa. Thời gian của tôi không có phút nào được nghỉ. Cứ tan sở là phải cuống cuồng về nhà thay ca để bà ngoại về nấu cơm cho nhà vợ. Lần nào, mẹ vợ tôi cũng nhìn tôi đầy thương cảm “Thôi thì lấy phải cái giống dở, cố chịu nghen con. Lan nó chỉ hồn nhiên quá chứ không phải xấu bụng gì đâu. Chỉ tại bố mày và mẹ chiều nó quá!”.

Hôm nay công ty có đối tác quan trọng, tôi phải tiếp cơm khách không thể bỏ. Dặn dò Lan kỹ càng về chuyện pha sữa, bế con như thế nào rồi nhưng tôi vẫn lo lắm. Ngồi trong bàn tiệc mà tôi cứ đứng ngồi không yên. Ăn uống xong xuôi, tôi vội nhờ đồng nghiệp tiễn khách rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Đến nơi, thấy Lan đang loay hoay với con, nàng cứ ép nó phải uống bình sữa đã nguội ngắt từ bao giờ. Còn thằng bé thì quấy nhất quyết không chịu, khóc váng nhà. Nhìn nàng vật lộn, tôi vội vàng chạy lại đỡ con, đong đưa dỗ dành. Còn nàng thì tránh như tránh hủi, nhanh lẹ chạy vào phòng tắm sửa sang…

Nhìn cảnh gia đình nhà người ta vui vẻ, đầm ấm mà tôi thấy chạnh lòng. Tôi chỉ ao ước được ăn bữa cơm gia đình ấm cúng, được ngắm vợ tôi cho con tôi ăn, cưng nựng con một lần. Có lẽ, tôi không thể chiều chuộng nàng, vừa làm bố, vừa làm mẹ thay nàng được nữa. Tôi phải bắt đầu cải tạo em từ đâu và như thế nào bây giờ!

lonely… @yahoo.com

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.

Xem thêm chủ đề: Vo dep, vo chong, gia dinh, dai dot, vo luoi, viec nha, nguoi vo, chuyen gia dinh, hanh phuc, noi buon, tinh yeu, chuyen tinh yeu, chuyen vo chong, ban tre cuoc song, cuoc song

Đàn ông ế vì thích lấy… vợ đẹp

Vợ xấu, vợ đẹp

Bi hài vợ đẹp mà không ngoan

Khốn đốn vì… vợ đẹp

(Theo Afamily)